Những luận điệu vu khống, bôi nhọ Pháp Luân Công ở Việt Nam · Sự kiện · Tạp bút

Có gì “chính trị” trong buổi biểu diễn ở lễ khai giảng trường THCS Lê Quý Đôn, Hà Nội?

Vào ngày 06/09/2016, báo Giáo dục Việt Nam (giaoduc.net.vn) đưa tin trường THCS Lê Quý Đôn (quận Cầu Giấy, Hà Nội) đã mời một đoàn nhạc khoảng 60 người đến trình diễn trong buổi lễ khai giảng ngày 05/09/2016. Bài viết này sau đó đã được gỡ xuống và thay thế bằng bài viết thứ hai cũng trên trang Giáo dục Việt Nam vào ngay hôm sau 07/09/2016. Trong bài viết thứ hai có tiêu đề “Hiệu trưởng trường Lê Quý Đôn chính trị yếu kém hay có động cơ gì?” (bài viết đã được đổi tên thành “Chuyện lạ diễn ra ở lễ khai giảng trường THCS Lê Quý Đôn”), phóng viên với bút danh Diệu Linh đã tường thuật một cách giật gân rằng đây là một “sự việc động trời” và đưa ra nghi vấn thể hiện mối lo ngại về một “động cơ chính trị” nguy hiểm, hướng toàn bộ mũi giáo dư luận vào cô Hiệu trưởng Đàm Thu Hương của trường THCS Lê Quý Đôn.


Cá nhân tôi sau khi đọc xong bài viết này không thấy lo ngại hay đáng sợ như những gì được loan truyền mà lại thấy cách truyền thông tỏ ra nguy hiểm và kỳ bí này khá khôi hài. Hình như anh “bồi bút” với bút danh Diệu Linh này đang cố gắng hư cấu sự việc thành một mối lo ngại mơ hồ nào đó để phục vụ cho động cơ chính trị thật sự của anh thì đúng hơn.

MỜI AI, DIỄN GÌ LÀ QUYỀN CỦA NHÀ TRƯỜNG VÀ PHỤ HUYNH

Có một điều rất đơn giản và tất yếu cho việc tổ chức một buổi lễ hay bất kỳ sự kiện nào đó là khi lên kế hoạch về chương trình, người tổ chức là người toàn quyền quyết định và nắm rõ nội dung nào nên được đưa vào sự kiện của mình. Như vậy, trong sự kiện khai giảng, cô Hiệu trưởng mời ca sỹ hay nhóm nhạc nào trình diễn hoàn toàn là quyền quyết định của Nhà trường, cùng lắm là có tham vấn thêm ý kiến của Ban phụ huynh. Đồng thời, về cơ bản, một ban nhạc sẽ chơi bất kỳ bản nhạc nào theo yêu cầu miễn là nội dung trình diễn không bị pháp luật cấm.
Tôi thấy vấn đề còn lại chỉ nằm ở việc lựa chọn tiết mục cho ngày tựu trường. Nếu có trục trặc thì cùng lắm là do Nhà trường và Ban phụ huynh chưa thống nhất trước buổi trình diễn. Hơn nữa ngay cả khi tiết mục đã được thống nhất, thì việc có ý kiến khen chê khác nhau trong thành phần khán giả cũng là bình thường bởi vì ai cũng hiểu trong một tập thể thì “chín người, mười ý”, không thể tồn tại việc ai ai cũng nghĩ và cảm nhận giống như nhau. Điều đó có đáng để viết hẳn thành một bài báo và thổi phồng lên thành một “sự việc động trời” đầy khó hiểu như phóng viên Diệu Linh đã đưa tin?
Hơn nữa, bài viết cho biết “rất nhiều phụ huynh tỏ rõ thái độ không hài lòng” về tiết mục, nhưng không đề cập đến việc phóng viên có trực tiếp phỏng vấn và thực hiện thống kê xem phụ huynh nào chê, phụ huynh nào khen, lý do là gì… hay không. Bởi lẽ những căn cứ này sẽ thể hiện tính chân thực, khách quan của bài báo, giúp dư luận rộng đường hơn so với những thông tin chung chung mơ hồ nói trên.
Tôi cho rằng nếu như có khảo sát chính thức về tiết mục này thì có lẽ không ít phụ huynh sẽ cho rằng màn trình diễn của đoàn nhạc rất đẹp, rất hoành tráng về cả nội dung lẫn hình thức. Riêng cá nhân tôi thấy màu sắc tươi sáng của trang phục ban nhạc cùng âm hưởng hùng tráng từ các loại nhạc cụ đã góp thêm phần náo nức trong không khí mùa khai trường của các thầy cô và các em… không như anh “bồi bút” thông qua lối tường thuật rùng rợn khiến người đọc thấy khó hiểu: không rõ vì lẽ gì các phụ huynh lại phải “hốt hoảng”, “choáng váng” khi xem một đoàn nhạc biểu diễn nhạc không lời?

CÓ GÌ “CHÍNH TRỊ” TRONG VIỆC MỜI MỘT ĐOÀN NHẠC ĐẾN BIỂU DIỄN VÀO BUỔI KHAI GIẢNG TRƯỜNG HỌC?

Trong bài viết “Hiệu trưởng trường Lê Quý Đôn chính trị yếu kém hay có động cơ gì?” của bút danh Diệu Linh trên báo Giáo dục Việt Nam, tôi nhận thấy có một chi tiết rất hài hước: đó là mối nghi vấn về “nhận thức chính trị” của hiệu trưởng trường THCS Lê Quý Đôn – bà Đàm Thu Hương. Theo cây bút này, mối nghi vấn xuất phát từ việc cô Hiệu trưởng đã tổ chức một “màn biểu diễn gây lo lắng cho nhiều cơ quan hữu quan” mà cụ thể theo bài viết, điều gây lo lắng là do nhóm nhạc Nhà trường mời về đã sử dụng nhạc cụ của nước ngoài, chơi nhạc nước ngoài, mặc áo có in chữ nước ngoài và có một băng rôn có chữ “Pháp Luân Đại Pháp” bao gồm tiếng Anh là “Falun Dafa” và một số ký tự mà người phóng viên này mô tả một cách bí hiểm là “tiếng nước ngoài kiểu chữ tượng hình”.
Tôi đọc đi đọc lại mà vẫn không hiểu những yếu tố nói trên thì liên quan gì đến “chính trị” và vì sao lại được cho là gây lo lắng cho cơ quan hữu quan như anh “bồi bút” này đã đưa tin?
Với “những tiếng nước ngoài kiểu chữ tượng hình”, tôi có thể khẳng định không cần lấp lửng thay anh “bồi bút” Diệu Linh đây chính là Hán tự của Trung Quốc.
Ở Việt Nam, Hán tự xuất hiện khắp nơi trong các di sản văn hoá và sự hiện diện của Hán tự đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Dễ thấy nhất là các Hán tự trong Văn Miếu – Quốc Tử Giám hay trong quần thể đi tích Cố Đô Huế – những di tích quốc gia đặc biệt của Việt Nam. Căn cứ theo những cảnh báo của anh “bồi bút”, liệu chúng ta có cần nâng cao nhận thức về “động cơ chính trị” ở những khu vực có Hán tự này không?
Những Hán tự mà anh phóng viên úp mở là “chữ tượng hình” dịch ra là “Pháp Luân Đại Pháp” đã đồng thời được ghi rõ trên băng rôn của đoàn nhạc. Trong trường hợp người đọc chưa biết Pháp Luân Đại Pháp là gì và phóng viên kia không rõ vì sao đã “quên” giới thiệu đến độc giả khái niệm này thì tôi xin phép giải thích: Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) là tên một môn khí công cổ xưa có nguồn gốc từ Trung Quốc. Một minh hoạ tương đồng với ban nhạc biểu diễn ở trường Lê Quý Đôn đó là các đoàn nghệ thuật múa lân chuyên biểu diễn cho lễ khai trương của các doanh nghiệp hay trong các dịp lễ hội, họ cũng sử dụng những Hán tự Trung Quốc đó thôi. Cũng như những Hán tự “Nhơn Nghĩa Đường”; “Phúc, Lộc, Thọ” hay “Song hỉ” in trên con lân sử dụng trong đoàn múa, dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp” không mang bất kỳ một yếu tố chính trị nào để cơ quan hữu quan phải lo ngại hay mau chóng tham gia điều tra như anh “bồi bút” đã ra sức đồn thổi.

Ngoài ra, theo tôi tìm hiểu, nhóm nhạc đã chơi trong buổi khai giảng của trường Lê Quý Đôn tên là Thiên Quốc Nhạc Đoàn. Phong cách trình diễn của Thiên Quốc Nhạc Đoàn ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới là họ luôn sử dụng băng rôn có dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp” tiếng Anh, tiếng Trung trong quá trình biểu diễn như một phần nội dung của tiết mục. Tuy vậy, Thiên Quốc Nhạc Đoàn không biểu diễn những nội dung liên quan đến Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) mà chỉ trình diễn các bản nhạc thông thường, đó có thể là bất kỳ bản nhạc nào từ dân ca đến nhạc hiện đại, từ nhạc thời xưa đến nhạc thời nay.
Có thể nói, việc sử dụng băng rôn “Pháp Luân Đại Pháp” khi trình diễn là phong cách đặc trưng của Thiên Quốc Nhạc Đoàn. Nó cũng giống như một ca sỹ thích mặc áo “I LOVE VIETNAM” (TÔI YÊU VIỆT NAM) biểu diễn trước công chúng hay cũng giống như diễn viên múa lân với những chữ Hán in trên con lân tiêu biểu cho hình thức biểu diễn nghệ thuật này. Điều này chẳng có gì đặc biệt mà anh “bồi bút” lại cố gắng đào sâu vào mà mổ xẻ như thể đây là những dòng chữ “gây sốc” kinh khủng lắm.

2016-8-22-minghui-falun-gong-hungary-03
Đoàn nhạc Thiên Quốc biểu diễn ở Toà Đô Chính nhân ngày quốc khánh Hungary. Băng rôn “Pháp Luân Đại Pháp” luôn được sử dụng với hai ngôn ngữ Trung – Anh. Nguồn ảnh: Minghui.org

Đối với việc trình diễn trong sự kiện ngày lễ khai giảng: Theo nguyên tắc, ban nhạc được mời sẽ chơi bất kỳ bản nhạc nào theo yêu cầu, miễn là bản nhạc hay nội dung trình diễn không bị cấm căn cứ theo luật pháp Việt Nam. Tôi cũng chưa từng thấy Bộ Giáo dục ban hành quy định nào không cho biểu diễn nhạc nước ngoài trong lễ khai giảng trường học. Tóm lại, sự việc chơi nhạc nước ngoài chẳng có gì “động trời” như cây bút này đã đồn đại.
Còn về nhạc cụ, không rõ dùng kèn nước ngoài để biểu diễn thì gây hậu họa gì mà tôi thấy anh “bồi bút” làm rất nghiêm trọng. Theo tôi, để trình diễn bản nhạc cho hay thì người ta muốn chọn loại nhạc cụ nào mà phối chả được. Không tin các bạn cứ tập trung lắng nghe bài “Tiến quân ca” của cố nhạc sỹ Văn Cao xem ban nhạc chơi kèn ta hay kèn tây mà hoành tráng và hào hùng thế, chẳng phải kèn trống như thế mới xứng với diện mạo của quốc ca Việt Nam. Không rõ anh “bồi bút” có thấy lập luận ấu trĩ của mình khi đả kích việc trình diễn nhạc cụ nước ngoài trong buổi khai giảng không, còn tôi thì thấy rõ anh đang tỏ ra hết sức nguy hiểm nhưng dường như anh không có hiểu biết đầy đủ về chủ đề mình đang nói cho lắm.
Thiết nghĩ nếu chỉ dựa vào những lập luận mơ hồ như đã phân tích ở trên mà quy chụp cô Hiệu trưởng có “nhận thức chính trị yếu kém” hay nghi ngờ cô có động cơ gì khác thì tôi e rằng người viết bài với bút danh Diệu Linh này hơi bị hoang tưởng. Trong trường hợp bản thân cây bút này có những lý do khác để cố ý gán ghép những sự việc nói trên có yếu tố hay động cơ “chính trị”, thì tôi cho rằng câu chuyện không còn là chủ đề năng lực truyền thông mà sẽ là một nghi vấn khác về một động cơ chính trị đang thực sự tồn tại.

ĐỘNG CƠ CHÍNH TRỊ THỰC SỰ NẰM Ở ĐÂU?

Từ đầu đến cuối bài viết của bút danh Diệu Linh, có thể thấy người phóng viên này có ý viện dẫn một số căn cứ mơ hồ như các yếu tố “nước ngoài” trong trang phục, nhạc cụ và ngôn ngữ của ban nhạc để cố gắng mô tả họ theo hướng kỳ lạ, nguy hiểm nhất. Sau đó, bằng việc tỏ ra đạo đức rao giảng về nghề giáo cao quý, anh “bồi bút” sử dụng một số “ý kiến” không rõ nguồn gốc để hạ thấp danh dự cô Hiệu trưởng thông qua việc phê phán “nhận thức chính trị” của cô, trong khi ngẫm cho kỹ cô Hiệu trưởng chẳng làm gì liên quan đến “chính trị” khi mời một đoàn nhạc vô hại đến chơi trong ngày khai giảng của trường. Tôi không rõ có phải anh “bồi bút” này đang cố gắng thông qua cái mà anh hữu ý thổi phồng thành “sự việc động trời” này để triệt hạ cô Hiệu trưởng Thu Hương, trù dập trường THCS Lê Quý Đôn, quận Cầu Giấy, Hà Nội và lợi dụng ngòi bút của mình cho việc xử lý mâu thuẫn nội bộ nào đó không?
Bên cạnh đó, có một dụng ý khác mà độc giả dễ nhận biết khi nghe anh “bồi bút” úp mở về yếu tố “nước ngoài” trong các ký tự “tượng hình” tiếng Trung Quốc đó là anh ấy đang cố gắng “tận dụng” tối đa sự quan tâm và ủng hộ của độc giả đối với  xu thế “bài Trung” cực kỳ nổi cộm ở Việt Nam để hướng dư luận vào bài viết của mình. Tuy nhiên, bài viết này có thật sự đang “bài Trung” theo đúng nghĩa không, hay là đang thông qua “bài” môn khí công cổ truyền Pháp Luân Đại Pháp cùng những người tập luyện bộ môn này và bôi nhọ cô Hiệu trưởng Đàm Thu Hương để kích động nguy cơ phân biệt đối xử, kỳ thị, chia rẽ giữa những người dân Việt Nam thuộc các thành phần khác nhau?
Tôi cho rằng Diệu Linh là cây bút vô đạo đức chuyên viết bài “đâm bị thóc, thọc bị gạo”. Cách anh ta lồng ghép những yếu tố “nước ngoài” mơ hồ và đồn thổi vô căn cứ câu chuyện trong buổi khai giảng thành “sự việc động trời” để từ đó tuyên truyền về “động cơ” chính trị và mối hiểm họa nào đó mới đúng nghĩa là một việc làm đầy động cơ.  Và động cơ này mới thật sự nguy hiểm và tàn độc.

Xét ở góc độ luật pháp, nội dung bài viết kích động người đọc nảy sinh tâm lý kỳ thị, phân biệt đối xử giữa những người dân có những niềm tin khác nhau mà trong trường hợp này nạn nhân bị kỳ thị chính là những người thực hành theo Pháp Luân Đại Pháp, có thể nói là bài viết hoàn toàn đi ngược lại tinh thần của Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo Việt Nam.

Tiếp đó, việc gán ghép khái niệm “nhận thức chính trị” vô căn cứ để từ đó hạ thấp danh dự của cô Hiệu trưởng Đàm Thu Hương chỉ vì cô mời một đoàn nhạc về trường biểu  diễn nhân ngày khai giảng chẳng khác nào đang lợi dụng các quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận đưa tin xúc phạm đến nhân phẩm, danh dự của người khác. Hành động này đã vi phạm trực tiếp Điều 258, Bộ Luật Hình Sự 1999 (Nay là điều 331, Bộ Luật Hình Sự 2015).

Đáng quan ngại hơn cả là nội dung bài viết trên bề mặt thì tưởng như đang nâng cao ý thức dân tộc và đạo lễ truyền thống nhưng thực tế là đang đội lốt chính những mục đích đó để tuyên truyền gây chia rẽ, phân hoá giữa những tầng lớp người dân Việt Nam mà cụ thể là giữa Nhà trường và phụ huynh, học sinh, giữa những người dân có những niềm tin khác nhau, giữa bản thân Nhà trường một đơn vị sự nghiệp với các cơ quan ngành giáo dục và cơ quan Công an… Nếu như câu chuyện này thật sự bị đẩy đi xa hơn, tôi e rằng các cơ quan chức năng của Việt Nam không chỉ phí hoài công sức, tài lực để đi điều tra những sự việc vốn dĩ rất đỗi bình thường mà còn có nguy cơ rơi vào âm mưu kích động, chia rẽ, gây rối trật tự của thế lực xấu. Trong khi đó, cây “bồi bút” đang tuyên truyền kích động thù hận, phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc, công khai vi phạm Điều 87, Bộ Luật Hình Sự 1999 (nay là Điều 116, Bộ Luật Hình Sự 2015) mới thật sự là đối tượng cần lưu tâm và điều tra.

THAY LỜI KẾT

Sau khi mục sở thị cách múa bút lên bài vô đạo đức của anh “bồi bút” có bút danh Diệu Linh, tôi đến phải tạm gác qua những lo toan bận rộn trong gia đình ngoài công sở mà viết ra bài viết này. Tôi không thể im lặng nổi khi chứng kiến anh ta múa may như thể không ai biết anh ta đang làm gì. Lợi dụng tâm lý “bài Trung” của người Việt nhưng thật ra với chủ đích rõ ràng nhằm kích động, chia rẽ giữa những tầng lớp người dân Việt Nam, anh “bồi bút” đã tự bộc lộ mình trước công chúng sau hàng loạt tiểu xảo vụng về trong bài viết.
Nếu tôi là Diệu Linh, tôi sẽ thận trọng lại một chút bởi vì “chơi dao lắm có ngày đứt tay”. Truyền thông không phải là công cụ để loan truyền những điều giả dối, xấu xa trong vỏ bọc đạo đức, nếu tiếp tục sử dụng truyền thông để “dắt mũi” công chúng phục vụ cho các động cơ chính trị xấu xa, thì sẽ có ngày ngọn giáo dư luận quay ngược đả thương chính mình.

3 thoughts on “Có gì “chính trị” trong buổi biểu diễn ở lễ khai giảng trường THCS Lê Quý Đôn, Hà Nội?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.